Thơ Tuần XXIV Thường Niên Năm C – Thơ Hoàn Vũ

Người con Hoang Đàng

Cha ơi ! con đã về đây,

Bao năm mê mải chuỗi ngày đi hoang.

Tình Cha con đã chẳng màng.

Nay đời nghiệt ngã bàng hoàng đớn đau.

Con về tha thiết khẩn cầu

Cha thương như kẻ đang hầu hạ cha.

Xem như đầy tớ trong nhà,

Con không xứng đáng như là người con.

Con ơi ! Cha vẫn mỏi mòn,

Thương con tình mãi sắt son đợi chờ.

Con về cha tưởng như mơ.

Vui mừng khôn tả ngẩn ngơ giữa đời.

Ví như người đã chết rồi,

Tự nhiên sống lại Con ơi ! nghẹn ngào.

Vào đi mặc áo mới vào,

Mang giầy, tắm rửa cha khao ăn mừng.

Thiên cung trần thế bỗng dưng.

Nhạc vàng trổi tấu tưng bừng hoan ca.

Người con hoang lạc về nhà,

Ôi ! nguồn hạnh phúc bao la khôn lường.

                             Hoàn vũ

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *