Chúa Nhật 15-09-2019, XXIV Thường Niên Năm C – Suy Niệm

THƯƠNG XÓT VÀ NIỀM VUI

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Trong quan niệm của nhiều người, cầu nguyện tôn vinh lòng lòng thương xót Chúa đi liền với xin ơn chữa lành, cho nên người ta đến cầu nguyện chỉ với mục đích được chữa khỏi bệnh tật, nhất là những bệnh nan y. Có người đã mất đức tin và bỏ cầu nguyện vì họ xin ơn chữa lành mà không được nhận lời. Thực ra, việc tôn kính lòng thương xót của Thiên Chúa không dùng lại ở những lời kinh, mà phải giúp cho con người thương xót tha nhân, tức là thực thi lòng thương xót trong cuộc sống hằng ngày. Nhận ra lòng thương xót của Chúa, mỗi chúng ta cũng phải có trái tim nhân hậu đối với đồng loại, để lòng thương xót như một dòng chảy yêu thương, đem an vui cho mọi người.

Thánh Luca đã tổng hợp ba dụ ngôn về lòng thương xót của Thiên Chúa ở chương 15. Mỗi dụ ngôn mang một sắc thái khác nhau, nhưng cả ba đều mang nội dung nói về tình thương bao la của Chúa. Trong ba dụ ngôn này, dưới ngòi bút của tác giả, Thiên Chúa rộng rãi bao dung đến mức “phung phí” lòng thương xót. Quả vậy, một con chiên lạc so với 99 con còn lại, một đồng bạc bị mất so với 9 đồng bạc vẫn còn thật chẳng đáng là bao, nhưng Chúa vẫn để ý tới và tìm cho bằng được. Khác với lối suy nghĩ của chúng ta. Nhiều khi chúng ta sẵn sàng bỏ đi những điều nhỏ mọn, nhưng Chúa lại quan tâm đến từng chi tiết.

Thiên Chúa là Cha của người tốt cũng như của người xấu. Ngài xót thương và không giáng phạt dân Do Thái phản nghịch (Bài đọc I). Vòng tay của Ngài vừa giang rộng đón người con thứ, vừa choàng lên vai của người con cả để anh cảm nhận được lòng xót thương. Ngài không muốn loại trừ ai, bất kể người đó như thế nào. Nước mắt của người cha nhỏ xuống khi người con thứ ra đi. Dòng lệ ấy cũng tuôn chảy khi người con cả bất bao dung với em mình. Trước khi trở lại, Phaolô là người hăng say tìm giết các Kitô hữu. Cuộc gặp gỡ Chúa Giêsu trên đường đi Damas đã biến đổi cuộc đời của ông Phaolô là chứng nhân của lòng Chúa thương xót (Bài đọc II). Ước chi mỗi chúng ta cũng hãy trở nên chứng nhân của lòng Chúa thương xót, để rồi, “nơi đâu có cộng đoàn tín hữu, là ở nơi đó có thành trì của lòng xót thương” (Đức Thánh Cha Phanxicô).

*****REFLECTION*****

The parable of the lost son is usually taken in isolation and rarely is heard in the full context of the three parables of the lost being found. We need all three to recognise the ridiculous nature of the celebration of the forgiving father’s actions. All three parables display great folly. What shepherd would leave 99 of his sheep in the wilderness to go in search of just one? Similarly what woman is going to reveal to her friends how poverty-stricken she really is by inviting them to rejoice with her at the finding of one lost drachma – the least valuable of coins. When we come to the father rejoicing at his son’s return, this too would have seemed a ridiculous folly. Because of his actions, the son completely shamed himself and his father. The father’s expected and justified response would have been to turn his back on his son and banish him forever. To welcome him back would have been unthinkable to Jesus’ audience. In an echo of God’s ridiculous and unbounded loving forgiveness, the father welcomes his son with open arms and reclaims him as his own.

Today’s readings invite us to believe in a loving, patient, merciful, and forgiving God. The Good News Jesus preached was that God is our loving and forgiving Heavenly Father Who wants to save everyone through His Son, not a cruel, judging and punishing God. He is always in search of His lost and straying children, as Jesus explains in the three parables of today’s Gospel. The “Parable of the Lost and Found,” with three illustrations: the story of the lost sheep, the story of the lost coin and the story of the lost son. These parables remind us that we have a God Who welcomes sinners and forgives their sins whenever they return to Him with genuine contrition and resolution. The Hebrew term for repentance, teshuvá, means a return to God by a person who has already experienced God’s “goodness and compassion”

 

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *