Chúa Nhật 17-02-2019 Thường Niên VI Năm C – Suy Niệm

SUY NIỆM

Con người trần thế tìm mọi cách để dành cho bằng được giàu sang, quyền thế, cho dù phải gây thù chuốc hận, cho dù phải gây ra những cuộc chiến tương tàn khốc hại… Đang khi đó, Chúa Giê-su lại coi nghèo là một mối phúc. Chắc chắn, Ngài chống lại thứ nghèo làm tổn thương nhân phẩm. Ngài muốn con người được sự giàu có vĩnh cửu: được cả Nước Trời làm gia nghiệp, chứ không phải thứ giàu có chỉ đem lại niềm hạnh phúc chóng vánh, tạm thời ở đời này. Để đạt được thứ giàu sang bền vững ấy phải biết làm cho mình nghèo đi những thứ của cải tạm bợ và giả trá. Nghèo có phúc là: – nắm giữ chức quyền nhưng không tham quyền cố vị trái lại phục vụ trong khiêm tốn; – làm ra của cải vật chất nhưng không bị lệ thuộc vào chúng, trái lại biết “hằng ngày dùng đủ” và cảm thông chia sẻ với nhau trong tình anh em. Nghèo như thế, chiến tranh, hận thù mới biến mất, và thế giới này chỉ còn có tình mến chan hoà. Nghèo như thế mới là mối phúc.

*****************

LIVING WORD

We are perhaps more familiar with the Beatitudes from the Gospel of Matthew in which the kingdom of heaven is promised to those who are ‘blessed’ because of their afflictions. Rather than the Sermon on the Mount from the Gospel of Matthew, the Gospel of Luke presents the same event and teaching as the sermon on the plain as it occurs on ‘a piece of level ground’. This version may appear a little more confronting than the Matthew version. Rather than the afflicted being ‘blessed’, they are to be ‘happy’. It seems odd that anybody should be happy to be poor, hungry, mourning or reviled and we would certainly regard these as states of sadness and difficulty; not times for rejoicing at our good fortune! However, this gospel in particular frequently reminds us that God does not think, feel and behave as we might expect. God’s actions are frequently contrary to the expectations of society. The Gospel of Luke makes it plain that the reign of God will upend the structures of society. The lowly will be raised and the mighty will be brought low. It is in this context that the poor, the hungry and the outcast are regarded as happy. Their happiness comes from the reassurance that although they are rejected and dismissed by society, they are indeed the most favoured of God. Whatever the world dishes up to such as these, they can rejoice in the knowledge that in the reign of God their fortunes will be reversed and they will be favoured. However, just as the fortunes of the poor and afflicted will be reversed for the better, those who are rich, well fed, happy and well regarded will also have their fortunes reversed. Alas to them! Their comfort and joy leaves no room for the generosity of God!

 

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply

Your email address will not be published.